Bắt gặp ánh mắt khát máu của Chử Lộc Sơn, mấy thiếu nữ sớm đã sợ đến mức hồn bay phách lạc.
Một thiếu nữ trong số đó suy sụp khóc rống lên: "Cầu xin tướng quân tha cho ta về đi, ở nhà còn có mẫu thân chân tay bất tiện đang đợi ta chăm sóc."
Mấy cô nương khác cũng nhao nhao dập đầu, cầu xin Chử Lộc Sơn buông tha cho mình.
Nghe tiếng van xin, Chử Lộc Sơn không giận mà còn cười, tựa như đang thưởng thức con mồi giãy giụa vô ích.




